VU LAN NHỚ MẸ : Thơ: Thích Trung Hiếu

 



VU LAN NHỚ MẸ

Con từ bọc trứng kết tinh hoa
Của mẹ cưu mang, lớn vóc ngà
Từ buổi chào đời đau xé dạ
Là ngày vui sướng mẹ cùng cha.

 

Từ đó mẹ thêm nhọc gánh đời
Tảo tần nuôi dưỡng chẳng hề vơi
Hóa dòng máu đỏ, thành sữa ngọt
Để chảy vào con ấm đất trời.

 

Trải lòng mẹ lót suốt năm canh
Thao thức ru con giấc ngủ lành
Giọt máu hình hài từ sữa mẹ
Nên thân sự nghiệp, bởi sinh thành.

 

Rồi thuở con xa mái ấm làng
Đường đời trải nhọc ngán bon chen
Chuông chùa tháng bảy đưa hồn gợi
Dáng mẹ thương con dõi mắt ngàn.

 

Con về tóc mẹ lắm sương pha
Mãi dạ thương con đến tuổi già
Nơi ấy... con đà chăn nệm ấm
Mẹ hiền thắc thỏm vẫn lo xa.


Tim con bừng dậy áo hoa hồng
Hạnh phúc nhất đời có mẹ trông
Nhận diện thiêng liêng tình mẫu tử
Một lời ái ngữ, mẹ hằng mong.

 

Mẹ là dòng suối chảy yêu thương
Là đuốc trong đêm ấm nẻo đường
Là chốn yên bình, khi mỏi mệt
Là nguồn hơi thở để con nương.

 

Mai lỡ vô thường phải bể dâu
Mẹ xa mái ấm biệt con sầu
Đường đời ảm đạm mình con bước
Người mẹ dáng từ, biết kiếm đâu?

 

Chuông chùa đánh thức hội Vu Lan
Phụng dưỡng mẹ cha kẻo muộn màng
Nhín chút đời người lo hiếu đạo
Bởi lòng nặng kiếp nghĩa cưu mang.
Thích Trung Hiếu 28/7/2016

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đời Tăng Lữ | Diệu Đan | Nhạc Thiền

Phóng Sự Cứu Trợ Lũ Lụt Bà Con Thiện Nguyện Chùa Phổ Lại - Huế

Tình Người Miền Tây Hướng Về Miền Trung Lũ Lụt | Huế