CỤ BÀ TRỌN TÌNH VỚI CHIẾC ÁO LAM "RÁCH" ĐI CHÙA
Audio "CỤ BÀ TRỌN TÌNH VỚI CHIẾC ÁO LAM
“RÁCH” ĐI CHÙA PHỔ LẠI"
Nhìn lại chặng đường đi qua, cũng đã hơn 4 năm trường. Vào ngày 28
tháng 08 năm 2016, Chùa Phổ Lại được làm Lễ Đặt Đá Xây Dựng, mãnh đất hồi ấy còn sơ cơ thiếu
thốn mọi mặt đạo tràng các cụ sinh hoạt tạm trong căn nhà tre
thờ Phật làm nơi chánh điện bái sám giữa vùng đồi hoang sơ
của sơn dã. Kinh sách thiếu thốn, áo tràng lam không đủ để cung
cấp cho đạo tràng, mỗi người chỉ
được một chiếc áo lam là mừng quý lắm. Do vậy chiếc áo ấy được
các cụ giữ gìn như một tài sản tinh thần vô giá. Lúc ấy, ít ai
nghĩ rằng nơi vùng hẻo lánh cách trở xa xôi của tỉnh Thừa Thiên
Huế, lại tồn tại một đạo tràng mộc mạc mà thanh bình đến vậy. Tất cả được hoà
quyện cùng nét hoang sơ của vùng đồi núi, xung quanh lại là rừng tràm cô tịch.
Nơi đây tuy vất chất thiếu thốn, nhưng đạo tràng lại luôn dạt dào
tình cảm Đạo pháp, tinh tấn tu học, nguyện lòng thành luôn hướng Phật,
tự thân an lạc bên mái Am tre sớm hôm nghiêng mình không vững, dù chỉ là một
cơn gió nhẹ thoáng qua.
Trong tinh thần khát ngưỡng Đạo pháp đó, có cụ bà dành hết tình cảm với
chiếc áo lam rách và bạc màu sương gió như mang một kỷ vật bên
mình.
Đó là Cụ bà:
Hoàng Thị Bê, năm nay ngoài tuổi 90. Một đạo hữu gắn bó sinh hoạt
với Chùa Phổ Lại tọa lạc: xã Phong Sơn, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa
Thiên Huế, Nay trụ trì là Đại Đức Thích Trung Hiếu.
Trong những lúc khó khăn nhất, vào năm 2008 Chùa Phổ Lại bắt
đầu sáng lập hội viên, được khách phương xa về thăm đạo tràng
và tặng 1 chiếc áo cho bà, bà mừng lắm vì đây là chiếc áo
đầu tiên trên hành trang hướng Phật đi Chùa của bà, bà rất
trân quý chiếc áo này vì nó đã đẫm biết bao nhiêu mồ hôi kỷ
niệm nắng gió với mái am tre thờ Phật và rồi nó cũng bạc màu theo
năm tháng chờ đợi ngôi Chùa hoàn thiện để che mưa nắng. Dù trải
qua nhiều khó khăn vất vả trong cuộc sống, có lần trong ngôi nhà đơn sơ của
mình, chiếc áo lam ấy như đối mặt với bao thử thách, nào la mưa lũ, nào là động
vật ẩm thấp,... Dù cẩn thận đến mấy cũng bị phá hại bởi những chú chuột gặm nhấm
làm rách chiếc áo lam của bà. Nhưng bà
quyết tâm giữ lại chiếc áo này bằng đôi bàn tay lam lũ của mình.
Bà vá lại chiếc áo lam. Ở cái tuổi xế chiều, mắt đã lem yếu, đôi bàn tay
run rẩy, nhưng bà vẫn cố gắng tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ vá lại bởi lẽ “Áo rách khéo vá hơn lành vụng may”.
Bà luôn cảm thấy an lạc khi mang chiếc áo đến chùa bái sám hướng
Phật mỗi ngày. Lúc ấy bao người ân cần muốn thay cho bà chiếc
áo lam mới. Nhưng bà nhẹ nhàng cảm ơn.
Bà chia sẻ : “Chiếc áo này rách nhưng lòng Đạo của bà không
rách, áo này nó đã mang kỷ niệm hỷ lạc và bao tình cảm gắn bó của
bà trong những ngày đầu về Chùa Phổ Lại”.
Bà nói thêm vui đùa "khi nào chùa xây hoàn thành thì lúc
ấy bà mới thay áo này."
Nhưng đến nay, Chùa vẫn
chưa hoàn thành, thì tâm nguyện của bà vẫn còn đó, bên chiếc áo
lam trung kiên ngày nào mà bà ấp ủ với ngôi Chùa quê. Giờ đây, bà đã yếu lần theo năm tháng
nhưng tinh thần vẫn luôn dõi theo
từng ngày trông tin hoàn thiện xây dựng của ngôi Chùa thân
thương này. Nhưng mấy ai biết được, tấm lòng của bà, chỉ có chư Phật
mới cảm thấu tấm lòng của cụ bà.
Vâng, đôi khi giá trị của một người đâu nằm ở vật chất cao sang, cũng không nằm
ở sự hào nhón bên ngoài. Mà đơn giản chỉ là tấm lòng thành
không phân biệt và an bình cõi lòng với ngôi chùa đơn sơ cuộc sống
bình dị, trong đó dạt dào những tâm hồn nương về nơi cửa Phật thanh
tịnh để mang lại an lạc trên lộ trình kiếp nhân sinh này.
“Một
lòng hướng Phật tiền
Dù
áo vá truân chuyên
Mong
xây Chùa hoàn thiện
Vui
trọn áo lam hiền”
Tác giả: ĐĐ Thích Trung Hiếu
Nhận xét
Đăng nhận xét